34
Thời điểm Lục Vị Miên mở cửa thì cửa nhà không khóa, liền biết Ngụy Lai đã trở về.
Hắn vừa thay giày vừa hỏi: “Vừa về sao?”
Ngụy Lai đáp: “Đúng nha.”
Lục Vị Miên bước vào phòng khách, thấy Ngụy Lai đang ngồi dưới đất ôm máy chơi game, bên cạnh là một đống đồ ăn vặt đã bóc ra.
Lục Vị Miên nhịn không được chê trách: “Em vừa về đã ăn một đống lớn?”
Ngụy Lai ngước mắt nhìn: “Cho nên mới có câu nói thời gian qua nhanh như cún chạy ngoài đồng.”
Lục Vị Miên: “Đừng nói nhảm.”
Hai người cơm nước xong liền bắt đầu tổng vệ sinh, Ngụy Lai phụ trách quét rác, Lục Vị Miên phụ trách cầm khăn lau bàn, tủ TV.
Lúc lau dọn tủ TV, Lục Vị Miên đem những thứ linh tinh trong ngăn tủ bỏ ra ngoài, vô tình phát hiện lá thư thông báo trúng tuyển đại học. Đại học ư, Lục Vị Miên cũng không xa lạ gì. Năm đó khi hắn lớp mười hai cũng tha thiết ước mơ trường đại học, nhưng cuối cùng cũng không thể thi đậu. Đây là gì? Lục Vị Miên có chút kinh ngạc, đây là thư thông báo nhập học của Ngụy Lai sao? Ngụy Lai không phải đã tốt nghiệp rồi ư? Ngụy Lai là từ đại học này tốt nghiệp?
Giống như đạo tặc hắn lật nhanh bức thư ra, tên viết trên đó chính xác là tên Ngụy Lai.
Sinh viên Ngụy Lai: Sau khi xem xét đạt yêu cầu, Ban giám hiệu trường XX đã phê chuẩn, sinh viên chuẩn bị làm thủ tục nhập học khoa tâm lý học tội phạm chuyên nghiệp, vui lòng cầm thư thông báo đến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hu-nhi-di-dai-o-day-cho-em-den/83228/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.