27
Trước giờ khi xưng hô, Ngụy Lai vẫn đều gọi thẳng “Lục Vị Miên”. Không biết từ lúc nào đã bắt đầu gọi hắn là “Lão Lục”.
Lục Vị Miên không vui: “Em biết tôi bao nhiêu tuổi mà dám gọi như thế.”
Ngụy Lai miệng nhai kẹo nhóp nhép: “Đây là xưng hô với kim chủ, không liên quan tuổi tác nha.”
Lục Vị Miên càng không vui: “Ồ, quả nhiên em không biết tuổi của tôi.”
Ngụy Lai: “.........”
Lục Vị Miên hừ hừ: “Em thật không chuyên nghiệp.”
Ngụy Lai lấy lòng ôm cổ Lục kim chủ: “Em sai rồi. Lão Lục anh đã được bao nhiêu cái xuân xanh?”
Lục Vị Miên đẩy đẩy tay Ngụy Lai ra: “Thật muốn ép chết em. Ngày mai tôi đem tư liệu cá nhân của mình cho em, chòm sao, sinh nhật, em đều phải học thuộc cho tôi.”
Ngụy Lai: “Ơ?”
Lục Vị Miên nghiêm túc nói: “Nếu em thuộc hết, kim chủ tôi sẽ rất vui vẻ.”
Ngụy Lai muốn hôn mê.
Lục Vị Miên cười ha ha.
Ngụy Lai oán hận nói: “Chắc chắn anh cung Ma Kết luôn. Đồ muộn tao [*].”
[*] chỉ người bề ngoài lạnh lùng xa cách, khó tiếp cận, kỳ thực tình cảm nội tâm mãnh liệt như lửa.
Lục Vị Miên chớp mắt: “Ồ? Em còn nghiên cứu về chòm sao nữa à?”
Ngụy Lai trừng mắt: “Em đây là bị Trình Hạo giáo huấn qua.”
Lục Vị Miên biết Trình Hạo là bạn bè của Ngụy Lai, khi cậu không có việc gì làm sẽ thường nhắc tới “Tiểu nương pháo [*]”, nhưng chưa từng thấy qua người thật.
[*] ẻo lả
Ngụy Lai giơ ra ngón trỏ cùng ngón giữa.
Lục Vị Miên mở bàn tay ra: “Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hu-nhi-di-dai-o-day-cho-em-den/83226/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.