Tô Thu Vũ không biết làm sao mà mình lại có thể chớp mắt đã ngồi trong ô tô của Trần Uy Bằng. Chiếc xe nhanh chóng chuyển bánh với Trần Uy Bằng ngồi ở ghế lái. Cô phát hiện ra đoạn đường này không quen thuộc.
"Trần Uy Bằng! Anh muốn đưa tôi đi đâu? Tôi muốn xuống xe!"
Nhưng Trần Uy Bằng không đáp, tốc độ lại ngày một nhanh hơn. Tô Thu Vũ ngồi bên cạnh không khỏi sợ hãi với tốc độ này.
"Chạy xe chậm thôi. Anh không chết nhưng tôi sẽ chết đấy! Hoặc là dừng xe để tôi xuống"
Nhưng đối phương không để tâm đến tâm trạng của cô lúc này, chỉ cọc cằn đáp:
"Ồn ào quá. Hay là muốn làm luôn trong xe?"
Vừa nghe là hiểu, thì ra Trần Uy Bằng nóng lòng đến đưa cô đi là vì muốn thỏa mãn nhu cầu về mặt đó. Nhưng cô nghĩ đó là lời đe dọa vì thấy cô nói nhiều.
"Anh còn có thể vô sỉ đến mức nào chứ?"
Chiếc xe cứ lao đi như vậy, mãi mới chịu dừng lại ở trước một biệt thự đơn sơ hẻo lánh. Tô Thu Vũ mở cửa xe định bỏ chạy nhưng lại bị anh mạnh bạo kéo vào trong:
"Anh buông tôi ra! Tên điên này!" Cô tức giận cố vặn vẹo tay nhưng vô ích.
Vì tiết kiệm thời gian nên Trần Uy Bằng vừa vào cổng đã dịch chuyển thêm lần nữa. Cả hai trong một giây đã ở trên phòng ngủ. Căn phòng tối tăm với ánh sáng lập lòe từ chiếc bóng ngủ trên bàn khiến người ta có phần sợ. Càng khiến cô sợ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hop-dong-hon-nhan-voi-thieu-gia-ma-ca-rong/2939659/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.