Ngoài cửa Tuyệt Kiếm Môn:
“Tết năm nay đại sư huynh ở lại lâu thật ấy, nay đã là tháng ba đầu xuân rồi, sao đại sư huynh còn chưa rời đi?”
“Ôi trời, hình như là sư tôn thấy đại sư huynh phải ăn nhiều bánh hoa quế của tiểu sư muội làm quá nên có chút không đành lòng, liền cắn răng giúp huynh ấy ăn một chút.”
“Rồi sau đó?”
“Sư tôn ăn bánh hoa quế rồi trúng độc, nhị sư huynh không có biện pháp, nhờ đại sư huynh thay hắn chấp chưởng Tuyệt Kiếm Môn, hắn đi Nga Mi xin thuốc vẫn chưa có trở về.”
“Ô hô ai tai! Trời ghét Tuyệt Kiếm Môn ta trăm năm anh tài!”
“… Sư huynh xin giảng tiếng người.”
“Sư tôn xui xẻo quá, đại sư huynh cũng không dễ chịu gì, trên dưới Truyện Kiếm Môn hơn một trăm miệng người, huynh ấy chỉ mở một gian khách điếm, quản được sao?”
“Chuyện này…có Giang Hải sư huynh giúp đỡ huynh ấy, chắc không có việc gì đâu.”
“Ngươi nói Giang Hải giúp đỡ huynh ấy?”
“Đúng ạ, có chuyện gì sao?”
“…Chạy nhanh đi thắp hương cầu Phật Tổ phù hộ huynh ấy đi, ta cảm thấy lo lắng cho tính mạng của đại sư huynh sau này rồi!”
“Hở, vì sao?”
“Ngươi mới nhập môn năm kia, tất nhiên không biết ba năm trước đây lúc độc tử* Giang Hải đi tìm đại sư huynh toàn một bụng ý xấu, trời muốn diệt sư tôn cùng đại sư huynh phong hoa tuyệt đại của Tuyệt Kiếm Môn ta rồi, chết cách nào không chết, vì sao lại là độc bánh hoa quế cùng tinh tẫn nhân vong*!”
Độc tử (con nghé, con bê):Ở Trung Quốc, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-tran-khach-diem/212932/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.