Đỗ Nhược Quân chỉ trông thấy mẫu thân mặt lộ vẻ thẹn thùng khẽ gật đầu một cái, tức thì nàng đã vỡ lẽ, nàng cũng chẳng biết rốt cuộc mình xấu hổ hay là vui mừng đây.
Nàng nghiêng đầu ngắm nhìn văn sĩ trung niên có gương mặt sáng sủa và cũng tức là Tiếu Diện Âm Ma trong giây lát, nhất thời ngẩn người ra tại chỗ, nàng cũng không hiểu đây là vui sướng hay là đau đớn?
Bỗng nhiên nàng thò tay vào túi áo, lấy tiểu kim đao sắc bén óng ánh nọ ra, sắc mặt thay đổi liên tục, kế đó đứng phắt dậy luôn.
Nàng nắm chặt tiểu kim đao trong tay đưa mắt nhìn mẫu thân, trông thấy gương mặt mẫu thân lộ vẻ cười yên lành, bỗng nhiên nàng xoay người qua, đồng thời lao về hướng Tiếu Diện Âm Ma nhanh như cắt.
Phụ nhân trung niên cả kinh thất sắc hớt hãi la lớn tiếng gọi :
- Quân nhi! Con...
Bà ta vừa thốt ra chữ “con” thì Đỗ Nhược Quân đã ngã vào trong lòng Tiếu Diện Âm Ma khóc thút thít thật thương tâm.
Bà ta cảm khái thở dài một tiếng, sau đó từ từ ngồi xuống, hai bên khóe miệng lộ vẻ cười an ủi.
Tiếu Diện Âm Ma khẽ vỗ lên vai Đỗ Nhược Quân nói giọng ôn tồn :
- Này con hãy ngoan nào! Chớ khóc nữa, con ngồi xuống trước đã...
Y chưa nói hết lời, Bang chủ Kim Tiền bang đã buông tiếng cười há há một hơi dài, đồng thời đưa mắt nhìn hai người, vừa cười vừa nói :
- Hôm nay đệ đệ thu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791826/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.