Nhạc Xương đưa mắt nhìn trăng khuyết sao tàn ở tận chân trời, trong đầu óc cứ suy nghĩ lung tung, tại sao Xảo Nương phải hấp tấp đuổi đến Thiên Sơn?
Nàng và Kim Tiền bang chẳng có chút can hệ gì cả, tại sao lại vội vả đuổi đến Thiên Sơn, chẳng lẽ xảy ra sự biến gì chăng? Cho dù có như thế nàng cũng phải nói lại một lời cho mình hay chứ?
Thế nhưng, làm sao Bảo Bối lại biết được những sự kiện này?
Cho dù y từng gặp Xảo Nương, nhưng Xảo Nương cũng quyết không mạo muội mang những sự kiện này thuật lại cho Bảo Bối nghe đâu.
Hắn không làm sao hiểu nổi những vấn đề này, thế rồi hắn thắc mắc hỏi :
- Này Bảo Bối đệ đệ, có phải chính nàng đã bảo ngươi chuyển cáo những sự việc này cho ta hay không?
Bảo Bối mỉm cười gật đầu nói :
- Xương ca ca! Nếu như nàng chẳng nói cho ta hay, thì làm sao ta lại biết nhiều như thế?
Nhạc Xương biết y chẳng nói lời hư dối, sau đó lại hỏi :
- Vậy thì nàng đến Thiên Sơn với mục đích gì?
Bảo Bối kêu ủa một tiếng nói :
- Chẳng phải hai ngươi đã hẹn nhau đó sao?
Nhạc Xương lẩm bẩm nói :
- Hai ta chẳng hẹn nhau bao giờ.
Bảo Bối nhìn lén Nhạc Xương một cái, nói :
- Vậy thì lạ lùng rồi, nàng nói với ta rằng có hẹn với ngươi, hơn nữa còn nói Xương ca ca là thiên hạ đệ nhất kỳ nam tử, trí dũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791813/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.