Mặc dù Tôn Vô Kỵ biết rằng ắt chết không sai, thế nhưng gã chẳng đành lòng chút nào, mắt thấy mộng đẹp trở thành sự thật, nếu bây giờ bị giết chết, chẳng phải tất cả biến thành mây khói đó sao?
Gã muốn tránh né, muốn vùng vẫy, thế nhưng...
Cũng trong lúc thập tử nhất sanh này, bỗng thấy Nhạc Xương giơ tay phải ra, nghinh đón luồng kình phong vừa ập tới.
Tất cả mọi người đều trông thấy Tôn Vô Kỵ ắt phải bỏ xác tại chỗ, bỗng lại thấy Nhạc Xương xuất thủ giải cứu, thế rồi gã thư sinh lập tức âm thầm gia tăng thêm hai thành công lực, vẫn tiếp tục giữ nguyên tư thế từ từ đẩy tới trước.
Hai đạo kình phong va đụng vào nhau phát ra một tiếng nổ nhỏ, tức thì kình khí xoay chuyển trong hư không mạnh đến đẩy Tôn Vô Kỵ loạng choạng lùi ra phía sau bốn bước.
Nhạc Xương giả đò làm ra vẻ bình tĩnh nói :
- Tiền bối trách cứ gã làm gì, nếu biết rằng bây giờ gã là kẻ nô bộc của tại hạ, đánh chó phải xem chủ...
Hắn chưa nói hết lời, thư sinh trung niên bỗng ngửng mặt lên trời cười như điên như cuồng một hơi dài, tiếng cười mạnh đến chấn động nóc ngói nhảy tung lên hết, khiến người nghe thấy phải kinh tâm táng đởm.
Thư sinh trung niên bỗng ngưng cười, lắc đầu nói :
- Quả thật chốn thiên hạ rộng lớn việc kỳ lạ gì cũng có cả, lạ lùng thay! Lạ lùng thay!
Gã vừa nói vừa ngồi dậy, phất tay áo bỏ đi ngay.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791808/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.