Trong một hang đá nhỏ cách xa Phiến Tử Nhai độ khoảng ba trượng...
Tiểu Oanh và Bảo Bối đang tranh luận với nhau.
Bảo Bối nói giọng khùng khùng :
- Theo ta thì có lẽ cả hai người tìm một chỗ nào kín đáo âu yếm với nhau thì phải.
Mặt mày Tiểu Oanh đỏ bừng lên, bĩu môi nói :
- Ngươi... miệng chó của ngươi chẳng có cái răng voi nào cả, trong tư tưởng toàn là tà niệm! Hứ...
Bảo Bối trợn to hai mắt, tự điểm vào sống mũi của mình, nói :
- Ngươi bảo rằng tư tưởng ta toàn là tà niệm, còn ngươi thì chẳng có chứ gì. Hí hí! Thế nhưng ta quyết chẳng nghĩ gì tà niệm về ngươi, còn ngươi thì đã nghĩ tà đến ta rồi, quả thật không biết xấu hổ!
Tiểu Oanh giận đến hai tay bịt mặt khóc òa lên nói :
- Được ta sẽ mách lại với sư phụ, ngươi ăn hiếp ta... hu hu...
Bảo Bối thấy y khóc một cách thương tâm, trong lòng lấy làm bất nhẫn, nhưng lại chẳng chịu thua khẩu khí, nên vừa nhìn y khóc thút thít vừa cau mày nói khẽ :
- Này Tiểu Oanh...
- ...
Một hồi lâu, Bảo Bố lại nói :
- Tiểu Oanh...
- ...
Bảo Bối nổi giận quay người ra ngoài, y đưa mắt nhìn sắc trời từ từ tối dần ở ngoài hang đá, bỗng cảm thấy trong bụng cứ kêu ùng ục mãi, y lại quay đầu nhìn Tiểu Oanh, vẫn thấy ả khóc thút thít không dừng, bất giác lắc đầu lẩm bẩm nói :
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791754/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.