Nhạc Xương rời khỏi động phủ, lập tức thi triển thân pháp chạy về hướng Võ Đang nhanh như gió.
Hắn biết rằng thời gian nửa tháng quá ngắn ngủi, từng giây từng phút đều can hệ đến hai mạng sống!
Hắn phải tranh thủ thời giờ, dùng thời giờ đổi lấy hai mạng sống, đã phải phi thân chạy trong đêm tối như điên như cuồng.
Lúc trời mờ mờ sáng thì hắn đã chạy hơn năm mươi mấy dặm đường núi, khi hắn ra tới đường núi, bỗng có mấy nhân vật khả nghi cản lại lối đi.
Nhạc Xương phóng mắt nhìn tới trước, chỉ thấy bốn quái nhân hình thù kỳ dị, đầu đội mũ thép, mình mặc áo giáp, gương mặt chia làm bốn màu sắc: kim, ngân, đồng, thiếc. Họ đang chỉ tay vào hướng mình thì thầm với nhau.
Nhạc Xương giật mình nhủ thầm :
- “Bọn này là nhân vật phương trời nào thế?”
Bấy giờ bốn quái nhân nọ bỗng đứng giãn ra, gã thiết diện quái nhân trong nhóm bốn người đứng ngay giữa, cười lạnh lùng vài tiếng liền.
Nhạc Xương bất giác ngẩn người ra tai chỗ, trông tình hình bọn này đến gây sự với mình không sai rồi.
Quả nhiên quái nhân mặt thiết lên tiếng nói :
- Hứ! Bọn ta vâng lệnh dụ Lệnh chủ, biết điều thì tự trói tay chịu tội nào?
Nhạc Xương ngạc nhiên nói :
- Lệnh chủ là ai? Thiếu gia chằng có thù hằn gì với chư vị kia mà?
- Hồng Thần lệnh chủ, xuất lệnh như núi, ngươi chịu tội đi.
Dứt lời phóng ra một chưởng nhanh như chớp.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-than-huyet-an/2791732/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.