Lưu Hỗ dùng dao ngắn đào bừa một hố cạn, vốc ít đất phủ qua thi thể, liền muốn rời đi. “Đi thôi.” Hắn giục Trương Hoài.
Gương mặt kia đã bị đất phủ kín, không còn thấy rõ. Trương Hoài hoàn hồn, đáp một tiếng “vâng”, vội vã theo sau Lưu Hỗ, vừa đi vừa ngoái đầu lại không thôi.
Trong đầu hắn vẫn quẩn quanh bóng dáng người con gái kia. Nàng thật quá đỗi xinh đẹp, đôi mày cong cong, đôi má ửng sắc đào, ánh mắt sáng trong như ngọc lưu ly thấm đẫm sương mai. Một mỹ nhân như thế, Lương vương sao lại nhẫn tâm hạ sát? Trương Hoài nghĩ mãi không thông.
Đến lưng chừng núi, rốt cuộc hắn không nhịn được nữa, nhăn nhó nói với Lưu Hỗ: “Không xong rồi, vừa nãy bị nàng dọa, lại trúng gió, giờ đau bụng không chịu nổi.”
Lưu Hỗ chẳng hề sinh nghi, chỉ xua tay bực dọc: “Đi cho nhanh rồi về.”
Trương Hoài ôm bụng, khom lưng chạy như bay vào sâu trong rừng. Tới nơi an táng Ký Nhu, hắn th* d*c từng hồi, vội vã bới đống đất còn ẩm, cẩn thận phủi sạch đất bùn trên mặt nàng.
Gương mặt trắng mịn như ngọc sứ, giống hệt lòng trắng trứng vừa bóc vỏ, được hắn nâng lên trong tay như nâng vật báu.
Trương Hoài xem xét một lát, đưa tay lên trước ngực nàng thử thăm dò. Vẫn còn chút hơi ấm. Không chết. Hắn thầm nhủ. Mũi tên khi nãy, hắn cố tình bắn lệch, chỉ c*m v** giữa xương sườn, chưa chắc mất mạng, chỉ sợ mất máu nhiều quá, không cầm cự được bao lâu.
Dọc đường đi, hắn đã hạ quyết tâm: nếu cứu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le/5256576/chuong-100.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.