Lư Du cười thầm không dứt, nhủ bụng: Quả thật là một kẻ si tình đến chết cha chết mẹ. Y nắm chặt càng xe, ngáp dài một cái: “Ta chợp mắt một lúc, chúng ta đi đêm, trời sáng rồi hãy tìm chỗ nghỉ chân.”
Đêm ấy, xe không dừng vó ngựa, thẳng một mạch tới gần bờ cõi Ký Châu. Trời rạng mờ mờ, gió sớm nhẹ lay. Lư Du đi đến trước nhà một hộ dân sơn dã gõ cửa, Dư Thiệu cũng bước tới trước xe, dừng lại thoáng chốc, rồi vén màn xe lên.
Hắn thấy Ký Nhu ngồi dựa vào vách xe, tay chân vẫn bị trói, không thể cử động, chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn. Dư Thiệu không nói một lời, bế nàng xuống xe, đi đến trước hàng rào gỗ nhà dân. Bỗng hắn nhớ ra điều gì, bèn gỡ búi tóc của nàng, buông xõa xuống, lấy tóc che khuôn mặt nàng một cách lộn xộn. Thấy có một lọn tóc che mất mũi, lại nhẫn nại vén sang bên.
Ký Nhu vốn đã ngột ngạt, nay lại bị hắn lôi tới lôi lui như thế, càng thêm bực bội: “Ngươi làm gì vậy?”
Dư Thiệu cẩn thận đặt lại sợi tóc, ánh mắt chạm phải ánh nhìn của nàng, mới chậm rãi đáp: “Ta không muốn người khác thấy nàng.”
Ký Nhu bật cười: “Ta từng cải nam trang theo vương gia đánh Tây Khương ở Hạ Lan, người gặp ta mỗi ngày đông không đếm xuể, chẳng lẽ ngươi định móc mắt hết cả thiên hạ?”
Dư Thiệu chỉ lặng lẽ liếc nàng một cái, không nói gì. Lúc đi, còn cố ý bấm nhẹ vào bắp chân nàng một cái.
Ký Nhu bị trói suốt đêm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245591/chuong-95.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.