Ký Nhu thu vạt áo, hành lễ với Thái phi, dịu giọng thưa: “Dạ.”
Rồi bước chậm rãi lui ra.
Vừa ra đến ngoài Phật đường, liền gặp Vọng Nhi từ chỗ Ức Phương quay về. Vọng Nhi nói: “Cô nương Ức Phương bảo, dạo gần đây Yến Vũ vẫn ở yên trong phủ, chẳng đi đâu cả, đến doanh trại cũng hiếm khi lui tới.”
Ký Nhu nghe xong, lòng liền trầm xuống, thầm nghĩ: chuyện Lục Tông Viễn nhử địch công thành, xem ra Yến Vũ vẫn còn bị che giấu. Nàng không nói thêm gì, chỉ bảo Vọng Nhi chuẩn bị xe ngựa. Do hương nến, giấy tiền cùng các vật dùng cúng tế đã chuẩn bị từ trước, hai người không chần chừ, lập tức rời phủ.
Ngay trước cửa phủ Lương vương, vừa mới lên xe, đã thấy Yến Vũ đuổi theo chặn lại. Ký Nhu bèn sai Vọng Nhi mời hắn lên xe nói chuyện. Yến Vũ do dự giây lát, rồi cũng bước vào.
Xe vừa đóng cửa, Ký Nhu thấy Yến Vũ ánh mắt điềm tĩnh, từ đầu đến chân đều chỉnh tề gọn gàng, trong lòng không khỏi sinh chút cảm khái: quan hệ giữa hắn và Ức Phương hẳn rất sâu đậm. Nghĩ đến đây, nàng khẽ cười, nói: “Ngươi cứ yên tâm, lính gác ở cửa đều là người trong quân, miệng kín như bưng, chuyện này không đến tai Ức Phương đâu.”
Yến Vũ hơi lúng túng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình thản, đáp: “Nha đầu của cô vừa rồi tới chỗ ta, hỏi đông hỏi tây một hồi rồi bỏ đi, khiến Ức Phương phải vặn hỏi ta không dứt. Cô nương, có chuyện gì thì cứ trực tiếp hỏi ta, cần gì phải vòng qua
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245580/chuong-84.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.