Thế nhưng điều khiến hắn buồn bực chính là, từ ngày tới vương phủ, Lương vương không cho hắn bén mảng đến quân doanh, lại càng không cho múa đao lượn kiếm, trái lại còn mời một vị tiên sinh về làm tây sứ, ngày ngày bắt hắn đọc sách luyện chữ. Dã Lợi Xuân vốn chẳng chịu được cái nếp sống “chim lồng cá chậu” ấy, nhịn mãi rồi cũng phát tác, một quyền đánh cho vị tiên sinh kia lăn lóc bò toài. Vừa hay nghe nói trong doanh trại có chuyện náo nhiệt, hắn liền lén chạy ra thao trường.
Thấy Dư Thiệu bước tới, hắn đặt hai ngón tay lên miệng, thổi một tiếng còi gọi ngựa.
Dư Thiệu dừng bước, thoáng thấy hình dung lôi thôi của gã dị tộc kia thì trong lòng đã rõ tám chín phần: “Ngươi là Dã Lợi Xuân?”
“Không phải Dã Lợi Xuân, là Tu Văn.” Dã Lợi Xuân đáp bằng giọng lơ lớ cổ quái, “Vương gia nói ta chỉ có dũng không có mưu, cần phải đọc sách hiểu lý, nên ban tên mới là Tu Văn.”
Dư Thiệu cười khẩy một tiếng, chẳng buồn để tâm, rảo bước vượt qua.
Dã Lợi Xuân chẳng những không tức giận, ngược lại bước nhanh đuổi theo, thấy trên tay áo Dư Thiệu còn vương vết máu, lại ngoái đầu nhìn ra thao trường, tặc lưỡi nói: “Ta cứ tưởng nữ nhân người Hán các ngươi đều nhát gan yếu đuối, thấy máu là ngất. Không ngờ cũng có hạng hung hãn như thế, trách không được lại được Vương gia sủng ái.”
Hắn từng bị Ký Nhu gạt hai lần, nên vừa nhắc tới nữ tử ấy, ngữ điệu bất giác lộ vẻ vừa u oán lại vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245572/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.