Dư Thị tái mặt, tay chân luống cuống, lâm vào cảnh tiến thoái lưỡng nan. Bà xưa nay đối với dưỡng tử là Dư Thiệu vẫn luôn e dè, tránh né, nay làm sao chịu nổi một lạy của hắn? Nào ngờ Thái phi vừa mở miệng, bà liền không thể khước từ, trong đôi mắt đã lộ vẻ lão suy kia thoáng hiện nét cười lạnh, lại giục Dư Thiệu: “Còn đợi gì nữa?”
Dư Thiệu cụp mắt, trầm mặc giây lát, đoạn vén áo quỳ xuống. Bà hoảng hốt, lại không dám ngăn, chỉ đành nói: “Lót lấy chiếc bồ đoàn.”
Dụ Thiệu chẳng hề để tâm, cứ thế quỳ thẳng xuống đất, dập đầu khấu bái, chưa vội đứng dậy, lại xoay người về phía Thái phi dập thêm ba cái, đoạn cung kính nói: “Tạ ơn mẫu thân đã dạy bảo.”
Hai tiếng “mẫu thân” lọt vào tai, khiến nụ cười trên gương mặt Thái phi lập tức cứng đờ, móng tay cào lên mặt bàn nhỏ trên giường sưởi, khóe môi co rút, chậm rãi nói: “Tốt lắm. Ngươi lui ra đi.”
Dư Thiệu đứng dậy, cười toe toét với bà một cái, rồi xoay người rời khỏi phòng. Vừa ra đến sân, trong lòng vẫn còn dư vị nụ cười như nuốt phải ruồi của Thái phi, dạ khoái trá vô cùng. Nét cười ấy vẫn còn vương trên gương mặt hắn, cho đến khi bước vào gian chính điện Diên Nhuận đường, thấy Lục Tông Viễn đang cùng Triệu Sắt đàm đạo. Cả hai vừa trông thấy Dư Thiệu, Triệu Sắt liền cười hì hì bước tới, làm bộ muốn hành lễ: “Công tử gia.”
Dư Thiệu cố nín cười, đẩy hắn ra, khẽ mắng: “Lễ lớn của Triệu gia, ta nào dám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245570/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.