Triệu Sắt làm theo không sai một bước.
Đóa Vân dắt ngựa, thần sắc căng thẳng, bước từng bước đến gần. Vừa mới đến nơi, đã nghe Dã Lợi Xuân mừng rỡ dùng tiếng Khương gọi to:
“Đóa Vân nhi, mau lên ngựa!”
Đóa Vân chỉ vào Ký Nhu, hỏi lại: “Ngươi không thả nữ nhân này xuống à?”
Dã Lợi Xuân đáp: “Nữ nhân này được Lương vương sủng ái, giữ lại tất có chỗ dùng.” Vừa nói, vừa dè chừng theo dõi động tĩnh bên phía Lục Tông Viễn, miệng giục: “Mau lên ngựa.”
Đóa Vân đang định trèo lên, bỗng thấy Ký Nhu ngồi sau lưng ngựa Dã Lợi Xuân khẽ mỉm cười với nàng, hơi nghiêng người, để lộ ra một sợi dây nhỏ quấn ở cổ , trên đó lấp lánh ánh lên chiếc nhẫn xương thú năm xưa chính nàng đã tặng cho Dã Lợi Xuân.
Chân mày Đóa Vân chợt dựng lên, nắm lấy dây cương chặn đầu ngựa Dã Lợi Xuân lại, chất vấn: “Dã Lợi ca ca, thứ đeo trên cổ nàng là gì?”
Dã Lợi Xuân theo hướng tay nàng nhìn lại, sắc mặt khẽ biến, chộp tay như điện, định giật lấy sợi dây kia. Ký Nhu liền cúi rạp người xuống, tay phất qua búi tóc của Đóa Vân, đâm thẳng vào cổ ngựa.
Con ngựa dưới thân hí dài một tiếng, vùng vẫy kịch liệt, quay cuồng một hồi, rồi hất cả Dã Lợi Xuân lẫn Ký Nhu ngã lăn khỏi lưng, sau đó bỏ chạy mất dạng.
Hai người rơi xuống, lăn tròn thành một khối, cùng lăn xuống dốc cát.
Dã Lợi Xuân còn chưa kịp mở mắt, đã nghe tiếng hô hoán vang lên, là quân Chu đuổi đến. Ngựa đã kinh, không cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245567/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.