Lục Tông Viễn trở về huyện dịch, vừa vào đến sân, đã thấy Triệu Sắt vội bước lên nghênh đón, cúi người cởi áo choàng lông cáo, lại đưa lên một chiếc khăn tay còn ấm áp, dường như vừa được ngâm trong nước nóng.
Lục Tông Viễn hờ hững lau tay, bước vào phòng trong, vừa đặt chân qua ngạch cửa, chợt khựng lại, quay đầu hỏi: “Nàng ấy đâu rồi?”
“Người nào?” Triệu Sắt ngỡ ngàng hỏi lại, thoáng nhìn vẻ mặt của Lục Tông Viễn liền bừng tỉnh: thì ra là hỏi Phùng Ký Nhu. Triệu Sắt vội đáp: “Vừa rồi nàng nghe tin Vương gia cùng Từ đại nhân lên thành đầu đàm đạo, cũng đòi theo đến cổng quan. Nhưng giờ vẫn chưa thấy hồi phủ, thuộc hạ nghĩ có khi…”
Chưa dứt lời, đã thấy Lục Tông Viễn trầm mặt, khoác lại áo choàng, cất bước đi ra ngoài. Triệu Sắt ngây ra một thoáng, liền vội vàng đi dắt thêm một con ngựa, đuổi theo sau.
Trời đêm đen thẫm, gió lạnh như dao. Hai người một trước một sau phóng ngựa tới cửa ải. Triệu Sắt xuống ngựa hỏi vài câu với tướng giữ quan, rồi quay về, nét mặt đầy lúng túng thưa: “Vừa rồi lúc Vương gia và Từ đại nhân trò chuyện trên thành, Phùng cô nương đứng dưới đợi mãi sinh bực, nghe người ta nói cách đó hai ba dặm có một hồ nước gọi là ‘Nguyệt Lượng hồ’, nàng liền một mình cưỡi ngựa đi ngắm cảnh rồi.”
Lục Tông Viễn nhíu mày, trầm ngâm nhìn ra phía Tây Vực mênh mông mờ mịt dưới ánh trăng, chẳng nói gì.
Triệu Sắt trong lòng mắng Ký Nhu một trận không lời, thấy Vương gia chưa phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245560/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.