Vừa thoáng nhìn người kia, trong lòng Từ Thừa Ngọc đã dâng lên một trận kinh nghi ,kẻ nọ tuy mặc quân phục thông thường của binh lính nước Lương, mũ dạ kéo sụp xuống gần lông mày, thoạt nhìn thật chẳng có gì nổi bật. Thế nhưng đôi mắt kia, thanh tĩnh mà thâm sâu, lại quen thuộc đến không thể quen hơn.
Từ Thừa Ngọc lập tức muốn quát lớn, song ý niệm xoay chuyển trong khoảnh khắc, hắn liền nuốt tiếng hô xuống cổ, đẩy mạnh người nọ sang bên, kéo hắn vòng ra phía sau một trướng trại, ghé sát hạ giọng: “Có phải các ngươi đã bắt Ký Nhu đi rồi không?”
Dư Thiệu bị hắn làm cho giật mình, lòng bàn tay rịn mồ hôi lạnh, nhưng sau khi nghe câu ấy, trong lòng ngược lại lại thấy nhẹ nhõm. Y cười nhạt, giọng mang chút mỉa mai: “Nàng đi đâu thì can hệ gì đến ngươi? Ngươi chẳng phải đã lui hôn rồi sao?”
Ánh mắt Từ Thừa Ngọc như bốc lửa: “Cũng vì chủ tử của ngươi hãm hại nên mới thành ra như vậy!”
Dư Thiệu bật cười lạnh: “Lẽ nào không phải do chính ngươi vô năng, ngay cả một nữ nhân cũng không bảo vệ nổi? Huống hồ giờ đây ngươi đã làm Thái Thượng Hoàng, tiêu dao tự tại, còn xen vào chuyện của nàng làm gì?”
“Ngươi nói gì?” Từ Thừa Ngọc vừa nghe ba chữ “Thái thượng hoàng”, hai mắt lập tức trợn lớn.
Dư Thiệu thầm cười trong bụng, nhưng mặt lại giả vờ nghiêm nghị nói:
“Chẳng phải vị tiểu hoàng đế hiện nay chính là do ngươi và Hà thị tư thông sinh ra hay sao?”
Từ Thừa Ngọc như bị sét đánh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245558/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.