Châu ca vốn đang hào hứng lắng nghe, nhưng đến đoạn cuối, trên gương mặt non nớt kia đã chẳng còn chút nét cười nào. Cậu bĩu môi, phụng phịu nói: “Dì Nhu, chuyện này nghe chán lắm.”
“Mạnh Tử cũng chẳng thú vị gì, nhưng mẫu thân con vẫn muốn con học thuộc, mong con học thành tài đấy thôi.” Ký Nhu mỉm cười, khẽ véo chóp mũi Châu ca.
“Chuyện về Hoài Nam Vương cũng được chép trong Tân Luận, con về đọc cho mẫu thân nghe, coi như hôm nay cũng đã học bài, đủ để kể với người rồi.”
Châu ca nghe vậy, mừng rỡ vô cùng, vội hỏi: “Con học thuộc chuyện này rồi, hôm nay không phải viết chữ nữa phải không?”
Thấy Ký Nhu gật đầu, cậu bé hớn hở nhào vào lòng nàng, líu ríu: “Dì Nhu, kể lại lần nữa đi! Con muốn nghe lại lần nữa!”
Ký Nhu bèn kể lại một lượt, Châu ca chăm chú học thuộc từng câu từng chữ, trong lòng vô cùng khoái chí. Bút nghiên giấy mực đều bị ném lăn lóc xuống đất, cậu chẳng buồn ngó tới. Miệng thì tíu tít trò chuyện cùng Ký Nhu, kể hết món này món kia mình ăn gần đây, rồi lại nói mấy trò vừa mới chơi qua. Ký Nhu vẫn thản nhiên, vừa làm kim chỉ vừa thong thả trò chuyện cùng cậu, hỏi gì đáp nấy, không hề chán nản. Thời gian trôi qua nhanh như chớp mắt, sắp đến hoàng hôn thì Hồng Hạnh rốt cuộc cũng tìm tới, thấy Châu ca vẫn còn nằm lì trên giường ấm, vội vàng bước tới bế cậu xuống, nói: “Tiểu gia, nương nương tỉnh rồi, mau về thăm người đi.”
Châu ca nghe vậy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245553/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.