Lục Tông Viễn mỉm cười, đảo mắt quan sát nàng từ trên xuống dưới, khẽ gật đầu: “Rất tốt, chỉ là tuyệt đối đừng để lộ ra vẻ mặt đó nữa.”
Ký Nhu cụp mắt không nói, tay nghịch nghịch đuôi bím tóc, nét mặt vô cùng ngượng ngùng. Nghe vậy, nàng vội buông bím tóc, chỉnh lại vẻ mặt, ngẩng đầu ưỡn ngực mà đứng ngay ngắn. Lục Tông Viễn mỉm cười, nắm tay nàng, đưa đến hậu uyển.
Ở lối đông hậu uyển có một ngôi miếu thờ bỏ trống, kiến trúc gồm đình bát giác liền kề mái cong hiên vòm, bốn bề có hành lang, mái ngói lưu ly hình chóp tám hướng. Trong miếu thờ bốn vị thần, phía trước là một khoảng đất rất rộng, vốn là lộc viên thả công và hạc, từ sau khi Lương vương qua đời, Lục Tông Viễn liền cải tạo làm trường huấn luyện ngựa.
Hai người họ vì mải nấn ná nên đến trước miếu Tứ Thần thì Triệu Sắt đã đứng chờ dưới hành lang từ lâu, thấy họ đến, hắn liền từ lan can nhảy xuống, bước nhanh tới, nói: “Vương gia, người và ngựa đều đến đủ rồi.”
Nói đoạn, ánh mắt bắt gặp cái nhìn hiếu kỳ của Ký Nhu thì vội nghiêng mặt, tránh đi.
Lục Tông Viễn chẳng mấy để tâm, chỉ bảo với Ký Nhu: “Xem đi.”
Ký Nhu trông thấy mấy thị vệ trẻ vây quanh một mã nô ăn vận kiểu người Khương, đang dắt theo một con ngựa tiến lại. Con ngựa cưỡi cũ của Lục Tông Viễn là Dạ Chiếu Bạch hiện đã được Dư Thiệu mang ra chiến trường, vì vậy hắn chọn một con Xích Thố mới, toàn thân đỏ rực như than lửa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245550/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.