“Quay lại.” Lục Tông Viễn quát khẽ một tiếng, liếc mắt nhìn sang, lạnh nhạt nói:
“Kẻ ám sát lão vương gia, người đã đả thương ngươi trọng thương, phía Thạch Khánh Nhượng đã cho người tra rõ rồi, chính là một kẻ tên gọi Yến Vũ, hiện đang là tâm phúc của hắn. Nếu muốn báo thù, oan có đầu, nợ có chủ, tìm hắn là được, đừng giống chó điên, thấy ai cũng cắn.”
Triệu Sắt toàn thân chấn động, hoàn toàn chẳng đếm xỉa gì đến lời cảnh tỉnh trong câu nói kia, hai mắt vốn hẹp dài vì quá kích động mà trừng lớn, ngân giọng thốt: “Vương gia, mối thù này, thuộc hạ không thể không báo!”
“Ngươi có chứng bệnh phổi, không thể lên chiến trường, huống chi thân thủ hắn còn hơn ngươi một bậc.” Lục Tông Viễn thản nhiên đáp, “Loại tiểu nhân xảo quyệt như thế, không cần chính diện đối đầu, bản vương tự có cách khiến Thạch Khánh Nhượng ngoan ngoãn giao người ra… Việc này để sau hẵng tính. Tháng trước, nguyên Tổng đốc Kế Liêu bị điều chuyển tới Hồ Quảng, người mới tới, ngươi đi dò xét cho bản vương một phen, bảo…Bảo Trình Tung đi bái phỏng hắn trước một lần.”
“Tuân lệnh.” Triệu Sắt lĩnh mệnh, thấy Lục Tông Viễn chống trán, mắt nhìn chăm chú tờ điều lệnh điều động Tổng đốc Kế Liêu đặt trên bàn, chân mày nhíu chặt chẳng buông, biết lúc này chẳng phải thời cơ để quấy rầy, bèn nín thở lui ra, không dám đi xa, chỉ ngồi xếp bằng trên thiền sàng ngoài điện, dựa ghế lim hờ chợp mắt.
Lúc hé mở mắt ra, đã thấy trời mờ mờ sáng, liền bật người dậy, xoa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245543/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.