Thừa Huy theo chân một tiểu đồng, men theo lối hành lang bước vào trong đình. Vừa đặt chân vào cửa, liền cảm thấy một luồng hương ngọt nồng ấm xộc vào mũi, khiến đầu óc cũng như mờ mịt cả đi, bên tai vẫn vang vọng tiếng “choang choang” ngân dài không dứt. Hắn định thần nhìn lại, thấy Tông Hải hóa trang bằng dầu màu, vẽ mặt thành một tiểu nữ tử môi anh má phấn, đang một tay nhón thế hoa lan, tay kia cầm khăn lụa, vòng ngang lưng, mắt liếc sang trái, eo lắc sang phải, bóp mũi cất giọng hát rằng:
“Lòng hoa nở, ong vờn bay,
Liễu uốn lượn, giọt sương rơi trên cánh mẫu đơn đầy.
Một người e thẹn, tình vừa run rẩy,
Khác nào Thần nữ nguyện với Tống vương nơi lầu mây,
Hồng nương đứng ngóng ngoài hiên cửa ấy,
Sương lạnh thấm ướt giày phượng ta đây.”
Thì ra chính là y thân chinh lên sàn, vào vai Hồng nương trong vở Du viên kinh mộng.
Thừa Ngọc ngồi phía dưới trên một chiếc đôn gấm, nghe một đoạn hát thì uống một chén rượu. Trong phòng hương trầm đốt ngào ngạt, hắn dứt khoát cởi luôn áo khoác ngoài, chỉ mặc mỗi trung y bằng lụa trắng màu trăng, để lộ ngực trắng như tuyết. Gặp đoạn hát cao hứng, liền cười lăn trên đôn, đến nỗi rượu trong chén nghiêng đổ ra, thấm ướt cả vạt áo. A hoàn hầu bên cạnh bước lên định lau, hắn cũng chẳng né tránh, mặc nàng lau chùi, rồi mới xoay người lại, thoáng thấy Thừa Huy liền gọi: “Nhị ca!”
Thừa Huy trước hết thi lễ với Tông Hải, rồi cũng ngồi xuống đôn gấm, thuận miệng nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245524/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.