Thừa Ngọc thấy mẫu thân trông bộ dạng như vậy, trong lòng cũng xót xa, nhưng trong đầu vẫn canh cánh chuyện trọng đại trước mắt, bèn cắt lời bà, nói thẳng: “Muốn trả lễ cũng chẳng vội , lúc này quan trọng là nghĩ cách xuống núi trước đã. Bọn thị vệ vương phủ toàn là võ biền, thô lỗ vụng về, nếu để họ xông vào lục soát từng người, mất đồ còn là chuyện nhỏ, lỡ đụng chạm đến tẩu tẩu và mấy vị muội muội thì chẳng hay ho gì.”
Phu nhân họ Phó thấy có lý, lập tức sai người đi gọi các cô nương cùng phu nhân họ Hà dậy. Chẳng bao lâu sau, mọi người đều vội vàng chải đầu vấn tóc, rồi đến tập trung trong thiền đường. Ai nấy đều biết quan binh đang truy bắt cường đạo, lại phải xuống núi trong đêm, ánh mắt nhìn Thừa Ngọc đều lộ rõ vẻ kinh hoảng bất an. Hắn không nói nhiều, sải bước ra trước cửa thiền đường nhìn ra ngoài, chỉ thấy ánh sáng nhàn nhạt chiếu xuống mặt đất trắng lóa, ngay cả mái nhà cũng phủ một tầng tuyết mỏng .
“Không ổn rồi, tuyết thế này, không thể xuống núi được,” phu nhân họ Phó lo lắng nói.
“Cũng không hẳn là không thể đi, chỉ là chẳng đáng mạo hiểm như thế.” Ức Dung vốn đêm nay chẳng chợp mắt, nay càng thêm nôn nóng, cau mày dựng đôi mày liễu lên, ngồi phịch xuống đệm cỏ, khẩu khí đanh lại: “Người ta bắt cường đạo, liên can gì tới chúng ta? Chẳng lẽ giặc cướp lại cạo đầu, giả làm ni cô mà trốn trong am này? Còn người phủ Thân vương thì sao? Chẳng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245519/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.