Sáng hôm sau, vừa thấy mắt Ký Nhu khô khốc, hai má ửng đỏ, vú Đỗ liền biết nàng phát bệnh, vội trở về bẩm với phu nhân họ La, xin mời thái y đến khám. Thái y kê hai thang thuốc an thần, trừ phong, cho sắc đặc rồi truyền nàng uống. Ký Nhu nhăn mày nhíu mũi mà uống hết, vừa đặt chén xuống, vú Đỗ đã lanh tay lẹ mắt nhét một viên ô mai đường vào miệng nàng.
Ký Nhu vừa ngậm vừa định nói, chợt thấy nha hoàn Thanh Lam vội vã bước vào từ bên ngoài, hỏi: “Thái y còn ở đây không?”
“Được Phương Điền dẫn đi kê đơn rồi.” Ký Nhu dùng khăn đón lấy, nhè hạt ô mai ra. Nhìn thần sắc của Thanh Lam, nàng cũng đoán được đại khái: “Tiểu thư nhà ngươi cũng phát bệnh rồi sao?”
“Vâng, hai má nóng hừng hực, e là cũng bị trúng gió.” Thanh Lam vừa nói xong đã trông thấy thái y theo sau Phương Điền đi ra, vội vã dẫn ông quay về.
“Làm sao mà từng người một đều bị trúng phong thế không biết.” Phương Điền lầm bầm, đồng thời lấy thêm một chiếc trường bối choàng lên người Ký Nhu, “Cô nương là vì hôm qua đứng ngoài đình bị gió thổi đấy, còn tiểu thư Niệm Tú thì đâu có nấn ná, về phòng ngay mà cũng phát bệnh. Quả thật là lạ.”
Ký Nhu suy nghĩ giây lát, bèn gọi Vọng Nhi, dặn: “Đem hộp ô mai ướp kia chuẩn bị sẵn, ta muốn sang thăm tỷ tỷ.”
Vọng Nhi vâng lời, bưng hộp ô mai ra. Phương Điền trông thấy Vọng Nhi, đảo mắt một cái, hừ nhẹ rồi bỏ khăn xuống, quay người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245517/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.