Chưa đầy nửa khắc, đã nghe tiếng bước chân vọng ra. Người kia lùi vài bước, lui đến ngoài rèm, ngẩng đầu nhìn lên tấm hoành phi trên đỉnh cửa, lại đưa mắt đảo quanh bốn phía, xác nhận mình không đi nhầm, bèn cất cao giọng gọi: “Người đâu! Người đâu! Đem nước nóng lại đây!”
Vừa nói vừa cởi dây buộc áo choàng lông, tiện tay ném xuống đất, rồi xắn tay áo lên, chống nạnh đứng đó, chờ người hầu đến.
Ký Nhu thấy nếu còn không lên tiếng e sẽ sinh chuyện khó coi, vừa định bước ra khỏi sau cột hiên, thì chợt thấy nha hoàn Vọng Nhi từ lầu hai chạy vụt xuống, vừa chạy vừa kêu: “Tam thiếu gia, người đi lạc đường rồi sao? Sao lại chạy đến viện của Nhu tiểu thư thế này?”
Vị Tam gia ấy chầm chậm buông tay khỏi hông, lấy làm lạ hỏi: “Tiểu thư Nhu là ai? Trong phủ từ khi nào lại có thêm một người tên Nhu?”
Vọng Nhi quýnh đến mức nói năng cũng không mạch lạc, vội đáp: “Chính là biểu tiểu thư của Đại phu nhân chúng tôi! Vừa vào phủ đã ở chỗ này rồi!”
Nàng ngửa cổ lên gọi lớn: “Phương Điền tỷ tỷ, mau xuống đây xem! Tam gia lại bị đám công tử ngoài phủ chuốc say, giờ thì phát điên lên rồi!”
Tam thiếu bị tiếng kêu bất thần ấy làm giật mình, lùi một bước, lại nhớ tới áo choàng của mình, vội cúi xuống nhặt lấy, miệng lẩm bẩm: “Con nha đầu ngốc nghếch!”
Rồi lại trông thấy bóng người mặc áo ngắn đỏ nhạt ló đầu khỏi lan can lầu hai, hắn nhận ra là Phương Điền, nha hoàn bên cạnh phu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245515/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.