Phương Điền nói xong, tiến lên một bước, đưa tay vén rèm, mời Ký Nhu và Đoan Cô đi trước. Ký Nhu không để tâm, nhưng Đoan Cô thì bị một tràng lời của nàng ta làm cho kinh ngạc đến lặng người, liền vô thức bắt chước dáng điệu của nàng, đợi đến khi Ký Nhu bước qua ngưỡng cửa rồi mới nhẹ tay phủi lại vạt áo, sửa sang tóc mai, lòng rối như tơ vò mà bước theo.
Ba người ra khỏi viện, bước lên lối hành lang lát gạch. Phương Điền đi trước dẫn đường, thấy phía sau lặng tiếng, đoán chừng chủ tớ Ký Nhu cũng không có điều gì muốn nói riêng, bèn chậm bước lại, quay đầu mỉm cười hỏi: “Tiểu thư đêm qua nghỉ ngơi có ngon giấc chăng? Có thức dậy lần nào không?”
Lẽ ra câu này là để hỏi Đoan Cô, song nàng đêm qua nghỉ ở phòng bên, làm sao biết tiểu thư có ngủ ngon hay không, vì thế nhất thời á khẩu, không trả lời được.
Ký Nhu liền thay nàng đáp: “Ngủ rất ngon, cũng không tỉnh giấc giữa chừng.” Rồi thấy vẻ mặt Phương Điền như đang cân nhắc điều gì, bèn đưa tay khẽ vuốt mặt, mỉm cười nói:
“Sao vậy? Ngươi thấy sắc mặt ta không được tốt sao?”
Phương Điền liền đáp: “Không có đâu ạ, sắc mặt tiểu thư rất tốt.”
Nói đoạn, nàng đi chậm lại, bước song song cùng Ký Nhu, vô tình chen Đoan Cô lui về phía sau mà không hề hay biết, chỉ tiếp lời:
“Nói ra thì tiểu thư quả là xứng danh cháu gái ruột của phu nhân, diện mạo thật giống Đại tiểu thư. Trước đây Đại tiểu thư cũng ở tòa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245513/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.