Lục Tông Viễn khẽ đưa ánh mắt ra hiệu, truyền Trình Tung dẫn Kiến Hỉ lui xuống. Dư Thiệu hậm hực ngồi phịch xuống ghế tròn, mới chỉ trong khoảnh khắc, lại ngoái đầu lại, hỏi: “Công tử, người từ khi nào biết nàng là ái nữ của Phùng Nghi Sơn?”
“Ngay từ lần đầu trông thấy nàng, ta đã sinh nghi. Sau hai ngày tiếp xúc, mới dám chắc nàng quả là ái nữ độc nhất của Phùng Nghi Sơn.”
Giọng Lục Tông Viễn khi nói với Dư Thiệu vẫn rất hòa nhã. Có điều đêm đã khuya, lại vừa xảy ra bao chuyện, ngữ điệu của y cũng không tránh khỏi có phần mỏi mệt. Y xoa nhẹ mi tâm, đôi mắt bình lặng như nước nhìn Dư Thiệu, thong thả nói: “Ta đã dò hỏi từ lâu, Phùng Nghi Sơn dưới gối chỉ có một ái nữ, yêu thương như châu báu. Nay nàng tình cờ rơi vào tay ta, nếu không dùng để ép Phùng Nghi Sơn cúi đầu, chẳng phải uổng công sao? Ta không cho ngươi đến Trấn Định, chính là vì sợ ngươi hồ đồ trong phút chốc, chỉ vì một nữ tử mà làm hỏng đại sự.”
Dư Thiệu sững người, buột miệng nói: “Thần sẽ không!”
Lục Tông Viễn nghe vậy, vừa bực vừa buồn cười: “Ngươi ở ngay dưới mí mắt ta mà còn dám ba ngày hai lượt lẻn vào hậu viện, lại còn dám nói không làm?”
Dư Thiệu đỏ bừng cả mặt, lắp bắp mấy câu không nên lời. Hàng lông mày cũng cụp xuống, hắn gãi mũi, lúng túng nói: “Nếu thần sớm biết nàng là con gái của Phùng Nghi Sơn… nhất định sẽ không…”
Sẽ không gì? Không cứu nàng? Không nhìn nàng một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245505/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.