Lục Tông Viễn không tỏ thái độ gì, xoay người đi vào chính sảnh. Dư Thiệu nóng lòng, rảo bước đi theo sát phía sau. Vào đến trong sảnh, thấy Triệu Sắt không biết đã quay lại từ lúc nào, đang đứng sau cây cột, nháy mắt ra hiệu với Dư Thiệu. Lục Tông Viễn vẫy tay gọi Triệu Sắt, nét mặt hắn cứng đờ, vội vàng bước đến bẩm báo: trong doanh trại còn mấy người chưa thành thân, mấy người mới nhập ngũ… Lục Tông Viễn tỏ vẻ mất kiên nhẫn, chỉ cau mày một cái, Triệu Sắt lập tức im bặt.
Lục Tông Viễn khẽ liếc nhìn Dư Thiệu một cái, nhưng lại nói với Triệu Sắt: “Ta nhớ Dao Cử Nghiệp có mấy đứa con gái, dáng dấp không tệ. Ngươi đi chọn lấy hai ả, coi như ta thưởng cho ngươi và Dư Thiệu.”
“Tướng quân!” Dư Thiệu nghẹn giọng, sắc mặt tái nhợt, “Thuộc hạ không cần!”
“Không được từ chối.” Lục Tông Viễn cười, “Nhà ngươi ba đời độc đinh chẳng phải đã sớm mong có người nối dõi.”
Dư Thiệu ngẩng đầu, hồi lâu không lên tiếng, đôi mắt ứa một tầng lệ mỏng. Hắn cố chấp, chẳng buồn đưa tay lên lau. Lục Tông Viễn mặc kệ, chỉ mải lật xem sổ quỹ trong tay, nụ cười trên mặt cũng dần tắt. Trong sảnh yên lặng đến kỳ lạ. Triệu Sắt thấy tình thế bế tắc, bồn chồn gãi đầu, đành đẩy lưng Dư Thiệu một cái, đá nhẹ hắn một cú. Dư Thiệu nhích người, hai tay nắm chặt thành quyền, vẫn không chịu bước đi.
Triệu Sắt không còn cách nào khác, ghé sát tai hắn, hạ giọng đến mức gần như không nghe thấy: “Ngươi còn cứng đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-suong-ngung-le-tu-mieu/5245500/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.