Sau khi bốn người ở phía trước đã bày tỏ thái độ thì đến lượt Diệp Trạch Đào phát biểu.
Diệp Trạch Đào cũng đang suy nghĩ xem mình nên nói gì. Nếu theo cách làm chuẩn thì cũng là những lời đại loại như cảm ơn cấp trên, đoàn kết đồng chí, xin đồng chí cấp dưới ủng hộ. Diệp Trạch Đào lại không muốn nói như vậy. Đây là một cơ hội, là cơ hội để có được sự ủng hộ và tín nhiệm của các cán bộ thành phố Lan Phong. Đặc biệt là sau khi điều Ngũ Giải đi, tình hình lòng người không vững lại một lần nữa xuất hiện. Bất luận như thế nào đi nữa mình cũng phải giành được lá cờ này. Nếu làm lòng người phân tán thì sau này có thể sẽ phân tán người bên dưới của mình.
Đây tuyệt đối không phải là chuyện nhỏ!
Thực ra các cán bộ thành phố Lan Phong cũng đều đang nhìn Diệp Trạch Đào. Sau khi thành phố Lan Phong xảy ra nhiều biến cố như vậy, người ở lại không nhiều, đặc biệt là người trong Ủy viên thường vụ Thành ủy cũng chỉ còn lại bốn người. Trong bốn người này, Nhạc Hưng rõ ràng không phải nói đến, Ngũ Giải thì đã điều đi, Mã Văn Diệu là phụ nữ. Cứ như vậy thì bản thân Diệp Trạch Đào cũng không biết hắn vô tình đã trở thành đại biểu cho thế lực địa phương.
Nếu ai đó nói Diệp Trạch Đào đã trở thành đại biểu cho địa phương thì có thể hắn sẽ không tin. Thực ra đây đúng thật là tình hình lúc này. Đều là cán bộ từ nơi khác tới, đương nhiên các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/781056/chuong-1042.html