Mọi người ăn uống, nói chuyện rôm rả ở nhà Lưu Đống Lưu một ngày.
- Ông bà thông gia đã ngủ rồi chứ?
Thấy Diệp Trạch Đào bước tới, ông Lưu Đống Lưu mỉm cười hỏi.
- Bố mẹ ngủ rồi.
Tâm trạng của Diệp Trạch Đào rất tốt.
Nhận được sự tôn trọng của người của Lưu gia, tâm trạng ông Diệp Hằng Thành và bà Tôn Tri Phương cũng rất tốt.
Ông Lưu Đống Lưu khẽ gật đầu nói:
- Ông bà ấy bị thương, nên nghỉ ngơi nhiều. Hôm nay đã bận rộn cả ngày rồi, ngày mai để mẹ con đưa họ đi kiểm tra lại một lần nữa xem sao.
Diệp Trạch Đào nói:
- Bố mẹ còn nói cứ áy náy, không yên tâm.
- Người một nhà mà, nói khách khí như vậy làm gì. Nếu không mệt thì qua phòng sách của bố nói chuyện một chút.
Ông Lưu Đống Lưu cũng là người khôn khéo, chỉ mấy câu nói thôi cũng khiến cho sự việc trở nên rất tự nhiên, khiến cho Diệp Trạch Đào đã có chút lòng trung thành với Lưu gia.
Sau khi theo ông Lưu Đống Lưu vào phòng sách, Lưu Đống Lưu nói:
- Con tự rót trà uống đi.
Rót một ly trà đặc, Diệp Trạch Đào ngồi xuống.
Thấy dáng vẻ rất hoạt bát của Diệp Trạch Đào, ông Lưu Đống Lưu khẽ gật đầu, nói:
- Chuyện con làm ở Gia Đảo lần này rất tốt.
Lúc này, Diệp Trạch Đào cũng nghĩ đến chuyện lên chức của Lưu Đống Lưu, cũng mau đến lúc mở hai cuộc họp chiêu đãi rồi, có một số vị trí cũng đã đến thời điểm quan trọng để tranh chấp rồi, liền hỏi:
- Tình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/781017/chuong-1003.html