Nhận được điện thoại, Bàng Chân lớn tiếng nói:
- Trạch Đào, thời gian đã hẹn xong, vào sáng ngày mốt, sáng sớm ra biển luôn. Cậu thấy sao?
Nhanh như vậy đã hẹn xong rồi!
Tâm trạng của Diệp Trạch Đào trở nên ngưng trọng. Lần này Bàng Chân đến quả nhiên không phải là để thăm hỏi bố mình, mà là để sắp xếp kế hoạch!
Diệp Trạch Đào vốn đã đồng ý chuyện này rồi, nhưng sau khi nghe được một vài chuyện từ chỗ Trương Phong, Diệp Trạch Đào đã từ bỏ đi suy nghĩ này. Trên chiếc du thuyền đó đã hỗn loạn như vậy, mình là cán bộ nhà nước thì tuyệt đối không thể bước lên đó.
Trong chuyện này, Diệp Trạch Đào cũng có suy nghĩ về Bàng Chân. Một nơi hỗn loạn như vậy mà lại muốn hẹn mình. Dụng ý này đáng nghi thật.
Nghĩ đến con người hám lợi như Bàng Chân, Diệp Trạch Đào tin là chỉ cần có đủ lợi ích, Bàng Chân muốn bán đứng mình cũng không phải là không có khả năng.
- Bàng Chân, tôi suy nghĩ chuyện này một chút. Họ đã muốn xin lỗi rồi thì sao có thể để tôi chạy tới đó được chứ. Như vậy thì không thích hợp, nếu làm như vậy thì thật mất mặt quá! Như vậy đi, tôi không tới chỗ hẹn đó đâu. Nếu họ có thành ý, thì để tôi sắp xếp địa điểm. Ngày mai đi, bảo họ tới khách sạn Gia Đảo. Cứ như vậy đi!
Nói xong, Diệp Trạch Đào liền tắt điện thoại.
Nghe âm thanh tít tít truyền ra từ trong điện thoại, Bàng Chân nhìn đám người đang ngồi trong phòng được thuê riêng, sắc mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/781011/chuong-997.html