Xe của Diệp Trạch Đào vừa mới chạy một đoạn thì bắt gặp hai người Lưu Định Khải.
Mạc Lâm Tường chau mày,
- Chủ tịch Diệp, trên đoạn đường này có mấy ngã rẽ, không biết đã quẹo qua ngã rẽ nào rồi?
Anh ta nghĩ thật không hiểu Khủng Bưu đã đi đâu mất.
Xảy ra chuyện như vậy cũng thật kỳ lạ, Củng Bưu thật ra đã nhận được một cuộc gọi gì mà xuống xe đi mất vậy?
Diệp Trạch Đào nói:
- Từ lúc chúng tôi từ khu kinh tế mới chạy qua tới đây, Lý Duy cũng ngắm nhìn rất cản thận, xe đi lại trên con đường này rất ít, nhưng những chiếc xe chạy ngang quan không hề thấy Củng Bưu.
Mạc Lâm Tường lắc đầu thở dài
- Quả thật là chuyện kì lạ!
Thời gian cũng không còn nhiều rồi, Diệp Trạch Đào thở dài một tiếng rồi nói:
- Còn về phía Tư Mã Huy tôi đã có gọi điện rồi, anh ta sẽ biết mà tránh, vậy có thể xem như Củng Bưu sẽ không thể kiếm được Tư Mã Huy, tạm thời cũng chưa cần lo về việc này, Mạc Lâm Tường, anh gọi một cuộc điện thoại cho Cục Thành phố, để thông báo với họ, nhờ họ chuyển lời với sở công an được rồi.
- Được thôi, để tôi liên lạc.
Mạc Lâm Tường trả lời một tiếng. Việc Diệp Trạch Đào giao cho là rất cần thiết, gã Củng Bưu kia cầm con dao bếp chạy ra ngoài, mọi người tìm không thấy, chí ít ra phải nói với Cục Thành phố về tình hình này mới được, nay xảy ra vấn đề thì mới có chuyện để nói.
- Thôi được rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780985/chuong-971.html