Vu Chi Hán đứng ở đó, trong đầu trống rỗng, đến bây giờ thì đã rất rõ ràng rồi, hôm nay Dương Thăng Hải cố ý đến đây, chính là muốn dùng mình để lập uy cho ông ta!
Hối hận!
Đây là suy nghĩ hiện tại của Vu Chi Hán, mình vì sao lại hấp tấp như vậy chứ?
Đã có kinh nghiệm trong chốn quan trường, Vu Chi Hán có thể đối phó với hầu hết với các trường hợp, tuyệt đối không thể nào ngờ được bây giờ mình lại tự mình nhảy vào cái hố.
Nhiều doanh nghiệp như thế đến đây, có một vài người Vu Chi Hán đã từng cùng họ dùng cơm, cũng đã từng hy vọng họ sẽ đến đây đâu tư, việc này căn bản không phải là giả, Diệp Trạch Đào này thật là lợi hại, không tiếng không rằng đã làm nên một sự việc lớn như vậy, còn không để cho mình biết, Dương Thăng Hải này cũng ác thật, làm ra một cái hố sâu vậy, để mình nhảy vào, mình lại thật sự tự nhảy vào đó!
Nhìn thấy Dương Thăng Hải đang là trung tâm của giới truyền thông, mọi người đang cùng nhau nói chuyện, Vu Chi Hán thật sự chỉ muốn lộn thổ xuống đất thôi.
Lại nghĩ đến việc mình ở trước mặt bao nhiêu người, đặc biệt ở ngay trước mặt các phóng viên đưa ra ý kiến kiên quyết bắt Diệp Trạch Đào phải từ chức, vành thái dương của Vu Chi Hán không ngừng nhảy múa.
Đối lập quá mãnh liệt!
Không ngờ mình trong trường hợp như thế này mà diễn ra một vai diễn phản diện, cùng nhau múa hát đóng kịch, nhưng mình lại diễn một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780966/chuong-952.html