A!
Lúc này Vu Chi Hán mới nhận ra bi kịch của mình, không ngờ chửi một câu như vậy trên điện thoại vào tai nghe của Dương Thăng Hải, như vậy rõ ràng là chửi Dương Thăng Hải rồi còn gì nữa.
Cũng chỉ tại uy quyền của Vu Chi Hán ở thành phố Lan Phong cũng lớn, bình thường cũng hay có tật chửi người trong điện thoại, mở miệng ra là tùy tiện chửi người luôn.
Há hốc mồm, Vu Chi Hán thật sự không biết nên nói thế nào bây giờ.
Tiếng đập bàn của Dương Thăng Hải vang lên trong điện thoại
Dương Thăng Hải là ai chứ? Đó chính là Bí thư tỉnh ủy tỉnh Cam Ninh kia mà!
Cứ cho rằng ở tỉnh Cam Ninh này quyền lực của Dương Thăng Hải không còn lớn lắm đi chăng nữa, thì việc mình mắng chửi này mà có lan truyền ra ngoài rồi mà sau này có bị Dương Thăng Hải trừng trị thì cũng sẽ chẳng có ai dám lên tiếng bênh vực mình cả.
Tuy rằng Dương Thăng Hải là người nơi khác đến, thế nhưng ông ta vẫn là một Bí thư tỉnh ủy, thứ bậc này trong giới quan chức từ trước đến nay không hề lẫn lộn, cũng không có mấy ai đi đấu đá nhau, chuyện này nguy hiểm rồi đây!
Vu Chi Hán cũng là Ủy viên thường vụ tỉnh ủy, lẽ ra cũng không lo lắng gì nhiều, thế nhưng mẹ của Dương Thăng Hải lại có chút uẩn khúc khó giải thích. Thêm nữa, ai cũng có thể nhận ra việc Dương Thăng Hải đến đây là do Trung ương điều tới. Nếu như cứ đối nghịch với ông ta trong chuyện này thì coi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780951/chuong-937.html