Không thể phủ nhận rằng quy mô của khu kinh tế mới này quá lớn, ít nhất cũng phải chiếm tới năm mươi ngàn mẫu đất.
Chiếc xe việt dã chạy băng băng trên khu đất rộng, dãy phòng ghép chẳng mấy chốc đã khuất phía sau.
Diệp Trạch Đào lái xe, Ôn Phương ngồi bên cạnh ghế lái, liền làm việc ngay tại đây, Diệp Trạch Đào cũng muốn việc này có một kết thúc hoàn chỉnh, bèn lái xe khắp nơi một vòng.
- Thật là một vùng đất rộng lớn!
Ngắm nhìn một hồi, Diệp Trạch Đào cảm khái, nơi này đúng là lớn hơn khu kinh tế mới Thảo Hải nhiều lắm.
Ôn Phương cũng thở dài:
- Trạch Đào, công việc này thật không dễ dàng đâu!
Đúng thật là một đề bài khó, tuy đã có chính sách rồi, mà muốn thật sự phát triển khu kinh tế mới này mức độ khó của nó không phải bình thường.
Dừng xe lại, Diệp Trạch Đào bước xuống xe, rảo bước trên khu đất toàn cỏ khô, Diệp Trạch Đào nói :
- Nếu không dồn hết tất cả lực lượng vào đây thì hoàn toàn không có cách nào làm được, lần này cấp trên giao cho anh một đề bài quá khó rồi đây!
- Diện tích đất dùng cho khu kinh tế mới nhỏ nhất là năm mươi ngàn mẫu, năm thứ nhất cắt bảy trăm triệu, em cũng trở thành một địa chủ đất rồi!
Ôn Phương mở to đôi mắt long lanh nhin Diệp Trạch Đào, cô đúng là vô cùng tin tưởng vào Diệp Trạch Đào, biết rằng Diệp Trạch Đào dám nhận công việc này thì không thể không có chiêu trò gì.
Diệp Trạch Đào khẽ mỉm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780934/chuong-920.html