Mở vòi nước nóng ra, Diệp Trạch Đào và Phương Di Mai cùng ngâm mình vào đó.
Sau khi tắm xong, toàn thân Phương Di Mai tỏ ra rất hài lòng, nũng nịu nhìn sang phía Diệp Trạch Đào nói:
- Bị anh hành hạ chết rồi.
Diệp Trạch Đào cười ha ha nói:
- Hình như có người cứ đòi hết lần này đến lần khác.
Phương Di Mai liền đi về phía Diệp Trạch Đào, ngồi lên dùi hắn, hôn lên má Diệp Trạch Đào một cái nói:
- Anh bảo em phải làm sao bây giờ, không thể rời xa anh được nữa.
- Em muốn rời xa anh sao?
- Anh nói cái gì vậy?
Đánh vào tay Diệp Trạch Đào một cái.
Ngửi trên người Phương Di Mai có một mùi hương phát ra, Diệp Trạch Đào nói:
- Nghe nói em đã sắp xếp bố mẹ em lên tỉnh ở?
- Vâng, cũng đã đến lúc để bố mẹ em hưởng phúc rồi.
- Tiểu Phương, tạm thời không thể để em ở bên cạnh anh được. Em cũng đừng suy nghĩ nhiều quá!
- Em hiểu, chỉ có điều không được thoải mái lắm. Ôn Phương có thể tới chỗ anh, sao em lại không được!
Biết là Phương Di Mai cũng chỉ nói vậy mà thôi, Diệp Trạch Đào nói:
- Bố mẹ em đã biết chuyện của chúng ta?
Nghe thấy Diệp Trạch Đào hỏi câu này, Phương Di Mai có chút lo lắng nói:
- Trạch Đào, không phải em cố ý nói cho bọn họ biết đâu, là vì không còn cách nào khác. Có một lần anh gọi điện thoại tới cho em, em đã nói những lời tình cảm với anh và bị mẹ em nghe thấy.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780921/chuong-907.html