Sau khi Trần Đại Tường đợi Diệp Trạch Đào ho xong, thở dài nói:
- Ôi, nói thật lòng, nếu mà tôi có người con rể như anh, ngủ có thể yên giấc rồi, tiểu Tú nhà chúng tôi không có phúc phần đó!
Lão già này!
Diệp Trạch Đào đã không còn lời nào để nói rồi.
Cáo từ Trần Đại Tường, Diệp Trạch Đào lái xe đi, trong đầu cũng không ngừng nghĩ về hình bóng của Trần Xảo Tú, không thể không nói Trần Xảo Tú rất xinh đẹp, bằng không người của Vi gia đã không bị hấp dẫn rồi, nói chuyện với Trần Đại Tường , Diệp Trạch Đào bất ngờ nghĩ ra một vài ý tưởng.
Lắc lắc đầu, Diệp Trạch Đào bỗng không biết nên lái xe đi đâu mới phải.
Thời gian dài không gặp Điền Lâm Hỉ rồi, cũng không biết ông ấy bây giờ đang làm gì nữa, vốn nghĩ sẽ qua đó, lại nghĩ rất có khả năng ông không có ở thành phố, liền dừng xe lại ở trạm dừng xe móc thuốc lá ra hút.
Vừa mới hút xong một điếu thuốc, điện thoại của Điền Lâm Hỉ gọi tới.
- Trạch Đào, cậu đang ở đâu vậy?
- Chào thầy, con vốn nghĩ là đi đến nhà thầy đây, lại lo không biết thấy có ở nhà không, con đang dừng xe trên đường hút thuốc.
Điền Lâm Hỉ liền cười nói:
- Sao không gọi điện thoại hỏi, con qua đây đi.
- Thầy về rồi sao?
- Đến đây đi, đúng lúc thầy có một số chuyện cần nói với cậu.
Trong lúc Diệp Trạch Đào đến nhà Điền Lâm Hỉ, liền có một cảm giác, đừng nhìn thấy nhà Điền Lâm Hỉ vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780908/chuong-894.html