Hôm nay Lưu Mộng Y thể hiện rất là nhiệt tình, nhiều lần kích tình với Diệp Trạch Đào, làm cho ngay cả Diệp Trạch Đào cũng thấy cô khác lạ.
Lại một lần nữa tới đỉnh, Diệp Trạch Đào nhìn Lưu Mộng Y gần như nằm thiếp đi trong lòng mình, cười hỏi:
- Hôm nay sao thế?
- Trạch Đào, chính là Tiểu Nhu nói, nếu muốn để một nam nhân không rời khỏi mình thì phải như vậy!
Diệp Trạch Đào sửng sốt, liền cười nói:
- Đừng có nghe nói lung tung, anh thích dáng vẻ ôn nhu của em mà!
Lưu Mộng Y nằm kề trên ngực Diệp Trạch Đào, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve, nói:
- Trạch Đào, đám người chú hai hôm nay thật quá đáng, nếu không có anh, bọn họ không thể nào có được như hôm nay, vừa tháy có chút lợi lộc đã tranh nhau tới đoạt rồi!
Diệp Trạch Đào cũng biết rất nhiều chuyện chi tiết về Lưu gia, thở dài:
- Đó là nhân tính, ánh mắt của rất nhiều người đều thiển cận như vậy, anh cũng không để ý chuyện này, tùy họ đi!
- Trạch Đào, anh yên tâm, bất kể là chuyện như thế nào, em đều đứng về phía anh.
Sau khi Lưu Đống Lưu tỏ rõ thái độ, Diệp Trạch Đào vẫn luôn có thiện cảm với ông bố vợ này của mình, năng lực tuy ở mức trung bình, nhưng nhìn nhận vấn đề lại vô cùng sắc bén, lợi hại.
Nghe Lưu Mộng Y nói vậy, Diệp Trạch Đào âu yếm đôi gò bồng đãy đà của cô, nói:
- Em là vợ của anh, không ủng hộ anh thì ủng hộ ai chứ? Bố em cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780906/chuong-892.html