Thêm một lần Diệp Trạch Đào được vào nhà họ Phùng, anh phát hiện ra ngôi nhà này thật yên tĩnh.
- Mọi người đều đi làm hết nên có ít người ở đây.
Phùng lão gia vừa rửa mặt vừa nói chuyện với Diệp Trạch Đào.
- Các gia đình thời nay đều là như vậy, con cháu ít, tôi lại làm việc ở ngoài nên ba mẹ tôi đành phải đi du lịch hay gì đó.
Diệp Trạch Đào cũng cảm thấy có chút xúc động vì thời gian anh dành cho cha mẹ mình cũng không nhiều.
Phùng lão gia rửa xong mặt đi ra và ngồi xuống nói với Diệp Trạch Đào:
- Nhân tiện chúng ta đi ăn cháo nhé.
Diệp Trạch Đào nói:
- Cũng được ạ, cháu cũng chưa ăn bữa sáng.
Phùng lão gia vui mừng cười lớn, ông ta thích nhất những người nói chuyện thẳng thắn.
- Bố mẹ cậu có thể đi được khắp nơi trên thế giới thật là có phúc. Tôi thì cho dù có thời gian cũng không thể đi được.
Diệp Trạch Đào vừa nghĩ và cũng là khẳng định người như Phùng lão gia thì việc xuất ngoại là một việc lớn và khó có thể thực hiện được.
Nhìn quanh nhà họ Phùng dường như Phó chủ tịch Phùng không có nhà nên Diệp Trạch Đào cũng cảm thấy nhẹ nhõm một chút. Mọi người đều nói Phùng lão gia khó gần nhưng Diệp Trạch Đào lại thấy không phải như vậy vì hai người nói chuyện rất hợp nhau.
Ngũ Cầm Hí của cậu tôi cũng đã nghe được không ít từ Lão Hoa, và có sự khác nhau về bản chất so với Ngũ Cầm Hí thông thường, hay nói cách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780904/chuong-890.html