Nhìn Diệp Trạch Đào rời đi, Lý Vĩnh Cương như vừa đánh xong một trận chiến, cả người đều tê liệt ngồi trên ghế.
Đánh cuộc!
Đây là suy nghĩ của Lý Vĩnh Cương.
Không phải là Lý Vĩnh Cương tin tưởng Diệp Trạch Đào mà Lý Vĩnh Cương thấy những thứ đó có để ở chỗ mình cũng chỉ là phế phẩm. Dùng những thứ đó đánh liều với tương lai, cũng coi như lợi dụng rác rưởi.
Hiện tại Lý Vĩnh Cương đang ở trong bước đường cùng, ông ta chỉ có thể liều mà thôi.
Lúc nghĩ đến việc người nhà họ Vi bất công với mình, trong ánh mắt của Lý Vĩnh Cương lộ ra vẻ căm hận, mình trung thành với họ Vi mà kết quả lại là một kết cục như vậy!
Mọi người đều có tâm lý phản nghịch, lúc này Lý Vĩnh Cương có ý tưởng phản kích.
Đành xem Diệp Trạch Đào thôi!
Làm xong việc này, Lý Vĩnh Cương chỉ có thể chờ đợi, lúc xuống tầng mới biết Diệp Trạch Đào đã thanh toán tiền uống trà.
Khi nghe thấy tiền trà đã được thanh toán, ánh mắt Lý Vĩnh Cương bỗng sáng lên, thầm nghĩ rằng người thanh niên này quả thật rất kĩ tính.
Lại nói đến lúc Diệp Trạch Đào xuống tầng, Ruth nói:
- Anh Diệp, đó là người quen của anh?
- Đúng vậy, ông ta từng làm cán bộ ở tỉnh của chúng tôi, sau này mới đến quý quốc.
Diệp Trạch Đào mỉm cười nói.
Cán bộ của Trung Quốc đến Mỹ không ít, lăn lộn tốt đấy, có người lăn lộn đến tàn tạ. Đối với việc này, Ruth cũng biết một chút, nói:
- Cán bộ của Trung Quốc các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780884/chuong-870.html