- Máy bay đang đi về phía biển.
Cô tiếp viên hàng không nói nhỏ với Diệp Trạch Đào.
Khi nói chuyện vẫn nhìn lại về hướng Diệp Trạch Đào, khi sự kinh hoảng ban đầu qua đi, tố chất cơ bản của cô ấy liền đươc thể hiện ra, nhưng cũng vẫn chú ý quan sát đến tình hình xung quanh.
Nơi này đều là người của khoang hạng nhất. Tiếp viên hàng không cũng hiểu rõ, những người ở chỗ này đều là người có lai lịch nhất định.
Nghe nói là vừa mới cải tiến chỗ ngồi của khoang hạng nhất, cũng rộng rãi, Lý Duy và Diệp Trạch Đào đều là cách nhau một lối đi nhỏ.
Cô tiếp viên hàng kông đang ngồi trên đùi Diệp Trạch Đào, nếu không biết tình hình hiện tại là không thể động đậy, khả năng mọi người nhìn thấy đều nghĩ là hai người họ là tình nhân.
Hướng thẳng ra phía biển.
Nghe nói như vậy, Diệp Trạch Đào hướng ra ngoài cửa sổ nhìn, liền nhìn thấy mọt dải cảnh đẹp tuyệt mỹ.
Bên ngoài cửa sổ máy bay, nhìn ra xa có cảm giác như trời đất hòa vào nhau. Trời như được gột rửa, xanh như bích ngọc. Rồi mây trắng bao trùm biển cả xanh thẳm. Chỗ giao thoa giữa biển mây và không trung hiện ra dải cầu vồng, đúng chỗ chân trời, dải mây bảy sắc đó đã biến thành màu cam sáng rực, rồi sau đó biến thành màu tím sẫm, xanh đậm…
Tất cả những cảnh đẹp này Diệp Trạch Đào trước đây đều chưa từng được nhìn thấy.
Lần này xuất ngoại rồi!
Diệp Trạch Đào có một loại cảm giác rất lạ, chính bản thân cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780877/chuong-863.html