- Quyết tâm!
Ba người liếc mắt nhìn nhau, Trung Quốc cần nhất là đoàn kết, một quốc gia có sự đoàn kết mới có thể phát triển hùng mạnh. Không có gì quan trọng bằng điều này, Diệp Trạch Đào nói cũng không phải không có lý, điều cần lo lắng chính là vấn đề đoàn kết, không dễ dàng hạ quyết tâm như vậy.
- Đồng chí Tiểu Diệp, nói về suy nghĩ của cậu đi.
Bí thư Hạo Vũ nhìn Diệp Trạch Đào.
Diệp Trạch Đào biết tình hình của mình, bản thân chưa có chỗ đứng cao như mấy người này, những thứ nhìn thấy cũng còn rất thấp, quan trọng nhất vẫn là quyết tâm. Thực ra đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài, ở phía bên trong còn tồn tại quá nhiều thứ.
Nghe Bí thư Hạo Vũ hỏi, Diệp Trạch Đào nghĩ một lát rồi đáp:
- Tôi chỉ biết tình hình của huyện Lục Thương, nên sẽ báo cáo với các thủ trưởng những điều tôi biết, chỗ nào chưa được xin các thủ trưởng phê bình chỉ ra chỗ sai.
Nét mặt Phùng Minh Bang tươi cười nhìn Diệp Trạch Đào nói:
- Những thứ ở cấp bậc cơ sở mới có nội dung mang tính đại biểu nhất. Chúng tôi cũng rất muốn biết một chút tình hình ở cấp bậc cơ sở.
Trịnh Thành Trung hướng về phía Diệp Trạch Đào gật gật đầu.
Diệp Trạch Đào nói:
- Trung ương quyết định huyện Lục Thương là huyện thí điểm, nếu đã là thí điểm phát triển sản phẩm dân tộc, tại sao còn phải đưa những thứ khác vào làm chung? Tôi thấy việc này mặc dù cấp trên đã suy xét đến vấn đề ảnh hưởng, thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780857/chuong-843.html