- Ông Phùng, ông khoẻ chứ!
Trịnh Thành Trung tủm tỉm cười bước vào nói ông lão. Khi nói chuyện Trịnh Thành Trung tỏ ra khá tôn trọng.
Diệp Trạch Đào phát hiện đôi mắt của ông lão đã nhìn qua.
- Ha ha, Bí thư Trịnh, tôi rất khỏe.
Vừa nói xong câu này, ông lão liền bước về phía trước, nắm chặt lấy tay Diệp Trạch Đào nói lớn:
- Là đồng chí Tiểu Diệp đây mà, xin chào.
Ông lão nắm tay rất chặt. Diệp Trạch Đào không nghĩ rằng đôi tay ông lão lại có lực nắm lớn như vậy.
Trên cơ thể của ông lão này có hơi thở của một quân nhân.
Trong suy nghĩ đầu tiên của Diệp Trạch Đào, Diệp Trạch Đào đoán rằng ông lão đã từng làm việc trong quân đội.
Lần trước cứu người Diệp Trạch Đào vẫn chưa có cảm giác như vậy. Hiện tại, tinh thần của ông lão khá tốt, hơi thở quân nhân toát ra trên người ông ta.
Có thể thấy được, ông lão rất vui khi gặp được Diệp Trạch Đào.
Nghe thấy Trịnh Thành Trung gọi đối phương là Ông Phùng, Diệp Trạch Đào cũng biết được ông họ Phùng, cũng nói:
- Xin chào ông Phùng.
Khí sắc của ông lão thì bình thường, nhưng tiếng nói thì rất vang, nhìn có vẻ rất có tinh thần.
- Đồng chí Tiểu Diệp, rất vui khi gặp được cậu.
Họ Phùng?
Diệp Trạch Đào nhanh chóng nghĩ đến người mang họ Phùng ở thành phố, trong lòng ít nhiều cũng có chút đoán ra.
- Đồng chí Tiểu Diệp, nếu như không có cậu, tôi đã không sống đến hôm nay nữa rồi.
Ông lão nói chuyện cũng rất thẳng thắn, thoải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780854/chuong-840.html