- Mời mọi người đi theo tôi.
Một vị cảnh sát nhìn Diệp Trạch Đào từ đầu đến chân, nhìn kiểu gì cũng không thấy anh có điểm gì là người quyền thế, yên tâm nhẹ giọng nói một câu.
Đối với những cảnh sát làm việc trong thành phố này thì họ luôn phải cảnh giác, khi làm bất cứ việc gì thì việc đầu tiên phải làm là phán đoán tình hình.
Viên cảnh sát nhìn Diệp Trạch Đào và Tô Thiến Ảnh trong lòng có chút oán thầm. Hôm nay sao lại xuất hiện hai con người kỳ lạ này. Một là anh nhà quê thì không có gì đáng nói, nhưng sao lại có một cô gái khí chất cao quý giống như một tiên nữ giáng trần thế này. Anh thực sự không có cách nào, không có lời nào để so sánh hai người họ với nhau.
- Hay là vẫn nên cẩn thận một chút.
Mặc dù đó là những suy nghĩ của viên cảnh sát nhưng những lời anh nói ra thì hết sức lịch sự.
- Là do bọn họ vô lý gây chuyện, các anh làm sao vậy?
Tô Thiến Ảnh không vui hỏi một câu.
- Thằng em tao bị mày đánh, đây chính là chứng cứ.
Ngô Xương Chí đi cùng mấy gã thanh niên vừa đi tới miệng vừa mắng chửi, ánh mắt lạnh lùng nhìn vào Diệp Trạch Đào.
Gã thanh niên vừa nãy bị thương không nhẹ, trong lòng tràn đầy sự hận thù với Diệp Trạch Đào. Trên đất này hắn cũng là một nhân vật có tiếng bỗng dưng lại bị một tên nhà quê đánh thành ra thế này, sau này còn mặt mũi nào mà nhìn người khác nữa. Trong suy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780852/chuong-836.html