- Cái gì?
Chu Lâm Ngọc cầm di động có chút sững sờ!
- Chủ tịch huyện Tôn tại sao lại nói như vậy?
- Chủ tịch thành phố Diệp đối với việc đề bạt cô đúng là rất để tâm nhỉ!
Tôn Lôi bất âm bất dương nói một câu.
A!
Hiện tại Chu Lâm Ngọc cũng đã nghe ra ý của Tôn Lôi. Đây là Tôn Lôi hoài nghi chính mình đã đi theo bên Diệp Trạch Đào!
- Chủ tịch huyện Tôn, trước khi chuyện xảy ra thì tôi không biết gì hết!
- Việc này đã không còn quan trọng nữa rồi, chúc cô công tác ở cương vị mới không ngừng đạt được thành tích nhé!
Nói xong lời này, thái độ của chàng công tử Tôn Lôi kia cũng đã nổi lên, để lôi kéo Chu Lâm Ngọc này, chính mình đã chạy lên chạy xuống, hoàn toàn không ngờ được, làm mãi cũng chẳng có bất kì tác dụng nào. Đã bị điều khỏi huyện Lục Thương, mình cũng không cần thiết nói nhiều với cô ta thêm nữa, nghĩ đến đây, Tôn Lôi nói:
- Được rồi, cứ như vậy đi.
Điện thoại vừa reo, Tôn Lôi ngồi đó tâm trọng thật sự không tốt lắm, tin này từ chỗ Trần Đại Tường truyền đến thì là vì Trần Đại Tường không giữ được Lạc Vũ. Không thể không nhượng bộ, còn vì chuyện này đã gây tổn thất một chút lợi ích. Cũng không thể trách Trần Đại Tường người ta. Ai bảo chuyện mình lôi kéo Chu Lâm Ngọc và Lạc Vũ không thông báo cho Trần Đại Tường!
Vì việc này, Tôn Tường Quân còn đặc biệt gọi điện thoại đến giáo huấn cho một trận, nói mình một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780847/chuong-831.html