Đến 10 giờ, Tôn Lôi cũng đã đến văn phòng của Diệp Trạch Đào.
Nhìn thấy Tôn Lôi đến, Diệp Trạch Đào cũng đứng dậy tiến lên nhiệt tình bắt tay với Tôn Lôi nói:
- Chủ tịch huyện Tôn vất vả rồi!
Tôn Lôi lúc này ra vẻ rất cung kính nói:
- Bí thư Diệp mới vất vả, chúng tôi cũng chỉ là theo sau một chút thôi.
Cười ha hả, Diệp Trạch Đào kéo Tôn Lôi ngồi xuống nói:
- Huyện Lục Thương phát triển rất nhanh chóng, căn cứ từ những số liệu báo cáo cho thấy, chỉ tiêu các hạng mục kinh tế của huyện chúng ta đều đã vượt xa năm trước, đây là một chuyện đáng mừng đáng khen ngợi!
- Đúng vậy, hướng đầu tư vô cùng tốt, bây giờ bất luận là vốn trong hay ngoài nước, đến huyện chúng ta đầu tư cực nhiều, trước đây chúng ta đi tìm tiền vốn, bây giờ là tiền vốn đến tìm chúng ta, ha ha.
Thâý Tôn Lôi cũng lộ ra rẻ vui mừng, Diệp Trạch Đào liền liên tưởng đến phát hiện của mình, cảm thấy hôm nay đến cũng là cơ hội để xác nhận một lần, mỉm cười nói:
- Lần này các đồng chí của huyện chúng ta làm rất tốt, tôi có một ý nghĩ, nhân dịp việc điều chỉnh cán bộ lần này của thành phố, cũng có thể đề cử một vài cán bộ lên đó.
Tôn Lôi mỉm cười gật đầu nói:
- Đúng là có không ít đồng chí có năng lực rất tốt.
- Đúng thế, chúng ta phải tiến cử những đồng chí có năng lực tốt lên trên, phải để cho bọn họ có một không gian phát triển rộng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780840/chuong-824.html