- Tôn Lôi!
Theo tay chỉ, Diệp Trạch Đào bất ngờ nhìn thấy xe của Tôn Lôi đi ra từ tiểu khu phía trước .
Tôn Lôi tại sao lái xe đến nơi này?
Diệp Trạc Đào đương nhiên là nhìn một cái liền nhận ra đây là xe Tôi Lôi ngồi.
- Là xe của Tôn Lôi của huyện các anh, em nhớ mà.
Khi lời này của Trịnh Tiểu Nhu vừa được nói ra, chỉ thấy chiếc xe của Tôn Lôi kia đã nhanh chóng đi mất.
Trịnh Tiểu Nhu cũng là một người độ mẫn cảm chính trị cực cao, chả trách trước tiên lại để cho Diệp Trạch Đào nhìn chiếc xe này. Xe của Tôn Lôi xuất hiện ở đây, còn từ một cư xá đi ra, bản thân chuyện này đáng để nghiên cứu.
- Trạch Đào, tiểu khu này mới xây không lâu, không ít lãnh đạo của huyện các anh có bất động sản ở đây, thỉnh thoảng ra vào đều là xe của lãnh đạo, em cho rằng tiểu khu này kiến thiết được thành công chính là rất chú trọng trong thiết kế, giữa các biệt thự đều có một chút ngăn cách, sẽ không gặp phải người quen. Nếu lái một chiếc xe bình thường ra vào, không chú ý là căn bản không biết gì.
Diệp Trạch Đào thật đúng là không biết tình huống này, liền nói:
- Đã có nhiều lãnh đạo mua nhà ở đây như vậy, hẳn không phải là rất an toàn mới đúng!
Trịnh Tiểu Nhu cười nói:
- Cái này cũng khó nói, càng là nơi không an toàn thì càng an toàn. Thời gian như vậy, hơn nữa lại lạnh như thế, anh xem xem, cho dù là trong tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780838/chuong-822.html