Nhìn thấy Diệp Trạch Đào đi tới, ánh mắt Trần Đại Tường sáng lên, nhìn qua Diệp Trạch Đào trong lòng Trần Đại Tường thầm nghĩ định lực của Diệp Trạch Đào quả thật thâm sâu, ở chỗ như vậy mà cũng không thể làm loạn lên được!
Phục Ba không ngờ cũng đang ở đây, thấy Diệp Trạch Đào bỗng nhiên lại phải đi liền hỏi:
- Chủ tịch thành phố Diệp không thích nơi này sao?
Diệp Trạch Đào nói:
- Tôi là người thích sự yên tĩnh!
Trần Đại Tường liền cười ha ha nói:
- Câu này đáng ra phải do người già như tôi đây nói mới đúng, Diệp Trạch Đào cậu vẫn còn trẻ sao tâm tính lại già nua như vậy chứ, tôi mới là người thích sự yên tĩnh chứ!
Phục Ba liền cười nói:
- Chủ tịch thành phố Diệp tràn đầy lòng nhiệt tình hăng hái như vậy, là nhiệt huyết của tuổi thanh xuân!
Trần Đại Tường cười ha ha nói:
- Chúng ta đều là thanh niên mà!
- Đã muộn rồi, tôi về trước đây.
Diệp Trạch Đào liền nói với Trần Đại Tường.
- Ha ha, tôi cũng đang muốn về, cậu xem xem, tôi đây cũng già rồi, không chống đỡ nổi nữa rồi!
Khi nói chuyện, Trần Đại Tường cũng đứng lên.
Hai người nhìn nhau cười.
Phục Ba nói:
- Tôi qua nói với Bí thư Thi một tiếng.
Nói xong liền vội vàng đi.
Trần Đại Tường nhìn theo bóng Phục Ba, nhỏ giọng nói:
- Trạch Đào thật lợi hại, ổn cả rồi!
Diệp Trạch Đào liền cười cười.
Hai người chậm rãi đi ra ngoài.
Nghe nói Diệp Trạch Đào bọn họ muốn đi, Thi Minh Cương cũng vội vàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780798/chuong-782.html