Diệp Trạch Đào thật không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, vừa quay người lại thấy vẻ mặt của Simon rất tức giận.
Trầm mặt, Diệp Trạch Đào nói:
- Có tiền là có thể mua được bất cứ thứ gì sao?
Đối với Simon mà nói, trước đây hắn đối với phụ nữ Trung Quốc, một chiếc xe con, một tờ chi phiếu là có thể giải quyết được vấn đề, Diệp Trạch Đào trong lòng cảm thấy vô cùng không vui.
Quách Vĩ Toàn cũng mất hứng, những người ngoại quốc này đang làm mất mặt người Trung Hoa, trước đây dùng chiến tranh không giành được thứ gì, bây giờ chỉ cần cầm chi phiếu tới là có thể lấy được!
Lâm Hinh Ngọc lại vô cùng tức giận, trầm giọng nói:
- Simon, đây là Trung Quốc, không phải là đất nước của các anh, tôi nói rõ ràng cho anh hay, anh không phải mẫu người mà tôi thích.
- Tôi muốn rút vốn!
Simon lập tức mất hứng, lớn tiếng rống lên.
Trong ẩn ý lời nói của hắn, bọn lãnh đạo Trung Quốc sợ nhất là nhà đầu tư bên ngoài rút lui. Trong tình huống bình thường, chỉ cần nói đến chuyện muốn rút vốn, bọn lãnh đạo ở Trung Quốc đã mềm yếu rồi.
Cười cười, Diệp Trạch Đào nói:
- Anh đã nghĩ kỹ rồi chứ, nếu như muốn rút thì rút luôn đi.
Căn bản là không có tâm tư nói chuyện với Simon, Diệp Trạch Đào ngồi vào trong xe.
Lâm Hinh Ngọc vào trong xe, xin lỗi nói:
- Chủ tịch Diệp, đây là lỗi của tôi.
Khoát tay một chút, Diệp Trạch Đào nói:
- Việc này không có quan hệ nhiều với cô, nước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780769/chuong-753.html