Khi mấy người bọn họ vừa mới xuống máy bay, Diệp Trạch Đào mở di động ra liền phát hiện có mấy cuộc gọi nhỡ thấy trong đó có điện thoại của Điền Lâm Hỉ, vội gọi điện thoại, nghe Điền Lâm Hỉ hơi trầm giọng nói:
- Lão lãnh đạo mất rồi!
- Cái gì?
Diệp Trạch Đào mở to hai mắt.
Vương Khánh Long cũng đảo mắt nhìn Diệp Trạch Đào.
Hoa Uy mất rồi ư?
Trong đầu Diệp Trạch Đào liền xuất hiện một khoảng trống, dường như không nghĩ được cái gì nữa.
Diệp Trạch Đào dù thế nào cũng không nghĩ ra Hoa Uy lại cứ như vậy mà đi.
- Sư phụ, sư phụ lặp lại lần nữa!
Diệp Trạch Đào lớn tiếng nói.
Nghe thấy một tiếng sư phụ từ Diệp Trạch Đào, Vương Khánh Long lại nhìn về phía Diệp Trạch Đào, biết là điện thoại của Điền Lâm Hỉ gọi.
Vương Khánh Long biết Điền Lâm Hỉ nhất định là đang kể chuyện của Hoa Uy
Điền Lâm Hỉ nói:
- Việc cứu chữa không có hiệu quả, đã đi rồi. Con tới tiễn ông ấy nhé. Ông ấy trước lúc lâm chung còn nói với ta, doanh nghiệp dân tộc Trung Quốc nhất định phải phát triển! Yêu cầu con phải làm việc này cho tốt!
Trong khi cúp điện thoại, Diệp Trạch Đào đứng đó, ngần người ra.
Lúc này Vương Khánh Long cũng đang nhận điện thoại.
Chỉ nghe Vương Khánh Long cũng lớn tiếng nói:
- Cái gì?
Ông ta xem ra cũng hoảng hốt không thôi.
Vương Khánh Long sau khi biết rõ tình hình, biểu lộ toàn thân đều thay đổi rất lớn.
Cũng ngẩn người ra đứng ở đó.
Cả hai người đều muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780727/chuong-710.html