Bây giờ Diệp Trạch Đào đang ở thành phố có nhà của Lưu Mộng Y và Trịnh Tiểu Nhu, hai nơi lại dều cùng một chỗ, chỗ Trịnh Tiểu Nhu đang có Vệ Vũ Hinh đang ở đó, Diệp Trạch Đào suy nghĩ một chút, hay là đi về bên nhà Lưu Mộng Y.
Lúc đi vào trong nhà, cũng không thấy Lưu Mộng Y ở nhà, Diệp Trạch Đào ngược lại cảm thấy yên tĩnh hơn nhiều, ngồi trong thư phòng nghiêm túc suy nghĩ tình hình.
Lần này tới thành phố, việc vừa nhiều vừa phức tạp, ngay cả chuyện của Phương Di Mai cũng muốn giúp đỡ một chút, thật đúng là hơi mệt!
Bấm điện thoại cho Kiều Ứng Xương, Diệp Trạch Đào hỏi:
- Ông Kiều, trong nhà vẫn tốt đó chứ?
Hai người mỗi tối đều gọi điện thoại một lần, Diệp Trạch Đào thông qua Kiều Ứng Xương để hiểu rõ tình hình về mọi mặt ở huyện Lục Thương.
Đương nhiên, ngoại trừ Kiều Ứng Xương, Cố Lâm Cao, Cam Lệ Bình và Lưu Định Khải mỗi ngày đều gọi một cuộc điện thoại gọi tới báo cáo tình hình ở huyện.
- Bí thư Diệp, ở huyện đều không có chuyện gì, chỉ là mọi người đều biết số một, số hai trong thị trấn đều tới thành phố rồi, hơn nữa biết huyện chúng ta thành huyện thí điểm, huyện chúng ta trước mắt cũng thành một trọng điểm. Đúng rồi, không ít người nghĩ cách nhằm vào chuyện ở huyện rồi, nghe nói ở tỉnh có một số lãnh đạo đều muốn tranh giành một chút ở huyện.
Diệp Trạch Đào biết việc Kiều Ứng Xương nói chính là chuyện huyện Lục Xương tăng cường thêm hai ủy viên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/hong-sac-si-do/780694/chuong-677.html